Thư từ xứ lạnh Canađa

     Đọc lập cập “Lưu bút ngày xưa - Cựu học sinh Võ Tánh 2001” Trần Hưng Đoàn viết:…Vũ Quang Hùng rất giỏi toán, thông minh, giỏi cả văn,…lòng nhiệt thành, máu trong huyết quản nóng lên khi đọc trang sử:

Nước chúng ta là một nước vinh quang
Bao anh hùng thuở trước của giang san
Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc
…”

     Hay nghe câu hát:

Xếp bút nghiên lên đường tranh đấu
... … … … … … … … … … … …
Một lòng yêu quê hương vì dân ta liều thân
…”

     Rồi… Hưng Đoàn và Quang Hùng:

Tuổi đôi mươi tôi rời bỏ mái trường
Để lại đằng sau người yêu, thành phố cũ
…”
 

     Vân vân và vân vân.

     Hưng Đoàn viết tiếp: “…trong cả hai lớp chỉ có Hùng và tôi đã rứt áo ra đi, cũng phải trả giá bằng tù đày, tra tấn các thứ…Hùng chịu nhiều hơn nặng hơn tôi…”

     Đọc lại những dòng tâm sự hôm nay, nhớ đến quãng đời thơ ấu đã qua, quá nhiều cảm động, lòng thêm nhiều nhớ nhung. Nhớ đến Đinh, Châu, Hùng, Quang Hùng, tâm còn tươi, hồn còn trẻ, lòng còn đầy nhiệt huyết can trường, dù tuổi đời đang độ thu và nhớ lại những ngày xuân xa xưa ấy:

                             “Đường các anh đi từ mùa thu
                              Các anh đi bắt đầu sương mù
                              Từ cao nguyên quay đầu nhìn Thành phố
                              Núi chập chùng biết mấy biên khu.

                              Các anh đi con đường đi dân chúng
                              Đường gian lao đường vạn nẻo cùm gông
                              Đường xa xôi ôi đường không năm tháng
                              Đường thêng thang đường đắp bởi máu hồng.

                              Các anh đi làm những kẻ anh hùng
                              Mà chỉ chim rừng mới biết tên
                              Gió núi biết anh lòng tựa đá
                              Anh mơ gì ? Xin hỏi sao đêm.

                              Rồi một mùa chim đến báo tin xuân
                              Chim hót tên anh giữa nhạc thanh bình
…”

     Rồi sau một cuộc xoay vần, sau mọi thứ đã qua đi, ai nấy đã già đi… chỉ ôn lại chuyện bạn bè xưa… nắm tay nhau cười lớn… (Trần Hưng Đoàn 2001)

                              ... “Ngoảnh lại cuộc đởi thấy vắng không
                                   Non sông cạn lệ khóc anh hùng…
                                   Ngày xanh như ngựa đầu xanh bạc
                                  Chán cả giang hồ, chán cả
…”

     Nhưng các bạn Đinh, Châu, cùng các bạn đã và đang còn đó, rồi ngày mai kia, các bạn, tất cả chúng ta là tia lửa giữa đêm sâu… làm gì thêm nữa cho quê hương, đất khách, cho trường Võ Tánh thân yêu…

     Để nhớ mãi bao kỷ niệm ban đầu thời thơ ấu xa xưa !!??

BS Nguyễn Duy Huy
Québec Canada những ngày đông 25/12/2006