Một giờ học bình thường

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui                                                                   Tặng các học trò của tôi

                  (TCS) 


      Hôm nay lớp có giờ Hóa, vì là bài đầu chương nên cả lớp rất vui, các bạn có biết vì sao không, để các bạn không phải hồi hộp lâu, tớ xin bật mí luôn, chẳng qua là bài đầu chương nên không có kiểm tra bài củ, mà eo ôi, thầy mà gọi lên bảng thì kinh lắm (câu đầu tiên còn đỡ, đến câu thứ hai, thứ ba là mồ hôi của bọn học trò chúng tớ bắt đầu toát ra rồi )
     Vui hơn nữa là thầy xuất hiện ở cửa lớp với lỉnh kỉnh chai lọ, giá đỡ … điều này có nghĩa là tiết học hôm nay có thí nghiệm; học trò mà, đứa nào chả thích xem thí nghiệm, nó khiến môn Hóa trở nên … lung linh hơn và Thầy Cô khi làm thí nghiệm trông cứ như ông tiên, bà tiên vậy; này nhé, đang không màu thoắt một cái chuyển sang xanh, đỏ ; đang là một chất rắn, lắc vài cái bổng dưng biến mất, rồi ánh sáng chói lòa, rồi tiếng nổ , rồi hương thơm (và cả không thơm nữa ), cứ như trong chuyện thần thoại vậy
      Giờ học bắt đầu, có chổ thầy giảng, có chổ thầy yêu cầu đọc sách giáo khoa, có chổ thầy đặt câu hỏi, mà thầy rất hay hỏi, có lần thầy nói vui: về nhà các trò đừng mét với ba mẹ là thầy chẳng chịu dạy gì cả, chỉ toàn hỏi chúng con thôi !
      Tiết học đang diễn ra êm đềm thì xuất hiện 1 sự cố, chẳng là thầy gọi bạn N lên bảng viết phương trình phản ứng, N từ từ đi lên bảng, vạt áo phía trước bỏ trong quần rất nghiêm, vạt sau thò ra ngoài trông giống vạt áo đuôi tôm của các nhà quí tộc vậy, cả lớp im phăng phắc hồi hộp chờ thầy nổi giận, nhưng chỉ thấy thầy cười cười, rồi còn khen N nữa chớ, thầy khen nó viết phương trình đúng, còn ăn mặc rất chi là thời trang, trông ra dáng một hotboy, nhưng có điều không đúng qui định của trường nên yêu cầu N ra ngoài chỉnh đốn lại áo quần rồi vào học tiếp. Tội nghiệp M, mặt của nó chuyển dần từ đen (nó vốn không được trắng lắm) sang đỏ, còn hai lổ tai của nó hình như sắp nóng chảy đến nơi rồi, mình biết chắc là nó đang mong chẳng thà bị la còn hơn 
      Thầy bắt đầu làm thí nghiệm, thầy bảo thí nghiệm này hơi nguy hiểm một chút nên yêu cầu các bạn ngồi bàn đầu dời sang những bàn khác. Thật tuyệt, mẩu Na cho vào nước, không chìm mà chạy lăng xăng trên mặt nước như 1 tên quỉ lùn tinh nghịch, chưa hết, khi thầy thêm vào cốc vài giọt phenolphtalein, một màu hồng cánh sen bất chợt xuất hiện ,rồi như một áng mây, nó chầm chậm lan tỏa khắp cốc nước …một niềm hứng khởi tràn dâng trong tớ, ôi đẹp quá các bạn ạ. Thầy làm lại thí nghiệm (để lớp quan sát kĩ hơn) , đến đây xảy ra 1 tai nạn nhỏ, một mẩu Na bé xíu bổng văng vào áo của thầy, hình như làm áo hơi bị xém một tí; cả lớp lo lo nhưng thầy bảo không sao đâu, chuyện bình thường ấy mà …
      Cuối giờ, thầy phát bài kiểm tra 1 tiết, thầy bảo đợt kiểm tra này, có bạn Q làm bài tốt nhất; bọn tớ củng hơi thắc mắc vì bài của Q có 8 điểm thôi, trong khi nhiều bạn khác 9, 10 điểm. Đợi lớp im lặng , thầy giải thích, những bài kiểm tra trước, mặt dù cũng rất cố gắng nhưng bạn ấy chỉ được 4; 5 điểm thôi. Với các bạn khác, điểm 8 có thể là bình thường, nhưng với Q đó là 1 nổ lực rất lớn, thầy khen vì lí do này. Nhìn vẻ mặt của Q , củng biết bạn ấy vui lắm , trong lòng cảm thấy ấm áp biết dường nào, tớ biết chắc là từ nay bạn ấy sẽ tự tin hơn, sẽ cảm thấy nếu nổ lực thì sẽ được đền đáp và biết đâu từ sự tin vào bản thân của ngày hôm nay, sau này bạn ấy sẽ đạt được một điều gì đó …
      Trống hết tiết rồi, chào tạm biệt thầy, chúng em phải ra chơi thôi. Ngày mai lớp em sẽ dành cho thầy một bất ngờ dễ chịu

Thầy Phạm Văn Chung - Tổ Trưởng Tổ Hóa