Những học trò Võ Tánh - Nha Trang thương mến của tôi

Ba mươi mốt năm đã đi qua
Tiếng vọng thiết tha mà nghe xa vời vợi
Ngôi trường xưa một thời mưa nắng
Vẫn trong tôi lắng đọng nỗi u hoài
Vẫn trong tôi tiếng trống dồn réo gọi
Phấn trắng bay, cây phượng đỏ đợi chờ
Vẫn trong tôi tình quan đoài vạn dạm
Nhớ một góc đời thăm thẳm trong tim.

Thành phố đó im lìm
Mà chắt chiu kỷ niệm 
Thành phố đó im lìm
Mà sóng vỗ trùng khơi
Nha Trang ơi cho tôi nhắn gởi
Lời yêu thương gắn bó một thời
Võ Tánh ơi giờ đây có còn lại
Bước chân tôi ái ngại lúc chia xa
Ba mươi mốt năm đã đi qua

Sách vở nhạt nhòa
Ngôi trường cũ chừ xem chừng xa lạ
Tôi trở về ngơ ngác giữa âm xưa
Tôi trở về bước chân đi hụt ngã
Gõ nhịp cung thương
Rách tươm nỗi nhớ 
Bỡ ngỡ đợi chờ
Tiếc nuối khôn nguôi
Tiếc con đường xưa chừ xác thân tơi tả
Con đường Bà Đa Lộc
Ai còn nhớ hay không
Con đường có cây cao dài bóng mát
Mùi gỗ thơm bát ngát môi cười
Con đường chở tình học trò tươi như tuổi trẻ
Đẹp vô cùng mộng ước của tương lai …

Ba mươi mốt năm đã đi qua
Cảnh cũ chừ trơ trụi lá
Cho tình người theo biển bay xa
Chỉ còn lại đây một nỗi thiết tha
Với bài tình ca muôn đời rực rỡ
Với kỷ niệm đong đầy nhung nhớ
Quá khứ mây bay lơ lửng chân trời.

Hỡi những thân ái đầy vơi
Xin hãy cùng tôi
Mơ ngày tháng cũ
Mở lòng nghe theo từng hơi thở nhẹ
Tiếng nói thật thà
Bước chân khua trên hành lang vội vã
Giọng giảng bài êm ả ca dao
Xin hãy cho nhau
Lời yêu thương ngọt ngào
Dỗ dành mất mát hư hao

Nha Trang ơi!
Võ Tánh ơi!
Những học trò thương mến của tôi ơi!
Và kỷ niệm ơi!
Trong tim tôi tiếng gọi thì thầm…

                                               Cô Kim Thành
                                               Cựu giáo sư Võ Tánh – Nha Trang